BanhMiVang.comChuyện quanh ổ bánh mì Việt
Người làm bánh mì

Phần việc của phụ nữ trong nghề bánh mì

Phần lớn quầy bánh mì do phụ nữ đứng bán, và phần lớn nhân do phụ nữ làm. Nhưng khi kể về nghề thì hình ảnh quen thuộc lại là người thợ lò.

Người phụ nữ đứng bán tại quầy bánh mì với khách đang chờ

Đi qua một trăm quầy bánh mì thì phần lớn người đứng bán là phụ nữ. Vào trong bếp nhà họ lúc rạng sáng thì cũng là phụ nữ đang sên pate, ngâm đồ chua, thái rau.

Nhưng khi nghề bánh mì được kể lại, hình ảnh quen thuộc gần như luôn là người thợ lò nam giới đứng cạnh lò. Phần việc kia ít khi được gọi tên, dù nó chiếm phần lớn thời gian và quyết định phần lớn chất lượng.

Phân công thường thấy

Khâu lò nướng phần nhiều do nam giới làm. Việc nặng và làm ca đêm.

Khâu bán và khâu chuẩn bị nhân phần nhiều do phụ nữ. Ở rất nhiều quầy.

Phân công đó không phải quy định. Nó là thói quen hình thành dần.

Lý do một phần là thể lực: bao bột rất nặng. Dù phụ nữ cũng làm được và có người làm.

Lý do lớn hơn là giờ giấc và việc nhà. Ca đêm khó kết hợp với chăm con.

Khâu bán cho phép vừa làm vừa để mắt tới con. Nhất là khi bán gần nhà.

Nhiều quầy có trẻ nhỏ ngồi cạnh. Hình ảnh rất quen thuộc.

Khâu chuẩn bị nhân làm tại nhà. Kết hợp được với việc nhà.

Nhưng nó cũng có nghĩa là làm hai ca. Việc nhà cộng việc hàng.

Tổng giờ làm thường cao hơn người ta tính. Vì việc nhà không được tính là việc.

Ở lò nhỏ thì vợ chồng cùng làm cả hai khâu. Ranh giới mờ hơn.

Cũng có phụ nữ làm thợ lò. Và có nam giới đứng bán.

Phân công không cứng như người ta nghĩ. Nó theo hoàn cảnh từng nhà.

Nhưng xu hướng chung thì khá rõ. Và đáng được nhìn thẳng.

Khâu ít được gọi tên

Làm pate, sên nhân, ngâm đồ chua. Mất nhiều giờ mỗi ngày.

Rửa và thái rau. Việc lặp lại và tốn thời gian.

Đánh sốt, pha nước chấm. Quyết định vị của cả quầy.

Chính những thứ này phân biệt quầy này với quầy kia. Ổ bánh thì mua từ lò, ai cũng giống ai.

Nên công thức nhân là tài sản thật của quầy. Và nó thường do phụ nữ giữ.

Nhưng khi nói về nghề thì người ta nói về lò. Khâu nhân bị coi là nấu ăn thường.

Rửa dụng cụ, dọn hàng, giặt khăn. Cũng là việc và cũng tốn giờ.

Quản lý tiền và ghi sổ ở nhiều quầy cũng do phụ nữ. Khâu quyết định lãi lỗ.

Nhớ khách quen và giữ quan hệ. Tài sản lớn nhất của quầy.

Tất cả những việc đó cộng lại là phần lớn công sức. Và phần lớn giá trị.

Gọi tên chúng là bước đầu để ghi nhận. Việc không tốn gì.

Trong nhà thì nên tính chúng vào khi chia phần. Cả về tiền lẫn về giờ nghỉ.

Nhiều gia đình đã làm vậy một cách tự nhiên. Nhiều nơi thì chưa.

Đây là chuyện của từng nhà. Nhưng nhìn rõ thì bàn được.

Những khó khăn riêng

Vừa bán vừa trông con là gánh kép. Rất phổ biến.

Không có chỗ gửi trẻ hợp giờ bán. Quầy mở từ năm giờ sáng.

Nên trẻ theo mẹ ra quầy. Và lớn lên ở vỉa hè.

An toàn cho trẻ ở vỉa hè là mối lo thật. Xe cộ, bếp nóng, dầu.

Nên bố trí chỗ cho trẻ xa bếp và xa lòng đường. Việc đáng đầu tư.

Đứng bán nhiều giờ khi mang thai rất nặng. Nhiều người vẫn phải làm.

Người mang thai nên trao đổi với bác sĩ về khối lượng công việc. Và về việc đứng lâu.

Nghỉ sinh gần như không có với lao động tự do. Nghỉ là mất thu nhập và mất khách.

Đây là khoảng trống lớn của khu vực phi chính thức. Không riêng nghề này.

Tìm hiểu về bảo hiểm xã hội tự nguyện. Một số chính sách có hỗ trợ cho lao động tự do.

Hỏi cơ quan bảo hiểm xã hội địa phương cho rõ. Quy định thay đổi theo thời kỳ.

An toàn khi bán đêm ở nơi vắng cũng là mối lo. Chọn chỗ đông và có đèn.

Nhiều người bán gần nhau để trông nhau. Mạng lưới an toàn tự phát.

Những khó khăn này ít được đưa vào câu chuyện về nghề. Dù chúng rất thật.

Vì sao nghề này vẫn là lựa chọn

Ngưỡng vào thấp: không cần bằng cấp. Mở cửa cho nhiều người.

Vốn ban đầu nhỏ. Vay mượn trong nhà là đủ.

Tiền về mỗi ngày. Rất quan trọng với hộ gia đình.

Chủ động được giờ giấc ở mức nào đó. Hơn làm công ăn lương.

Làm gần nhà nên kết hợp được việc nhà. Dù đó cũng là gánh nặng.

Không phụ thuộc vào ai thuê. Tự chủ thật sự.

Kỹ năng nấu nướng vốn đã có. Không phải học lại từ đầu.

Có thể mở rộng dần theo sức. Bán ít rồi bán nhiều.

Và có thể dừng khi hoàn cảnh đổi. Linh hoạt.

Nhiều người nuôi cả nhà bằng một quầy bánh mì. Và cho con ăn học.

Đó không phải chuyện nhỏ. Nó là nền kinh tế thật của rất nhiều hộ.

Nghề này nên được nhìn như một nghề nghiêm túc. Không phải việc làm tạm.

Người làm nó xứng đáng được gọi đúng tên. Người kinh doanh nhỏ.

Đó là cách nhìn công bằng nhất. Và đúng với thực tế.

Có thể làm gì

Trong gia đình: tính cả khâu chuẩn bị vào phần việc. Khi chia giờ nghỉ và chia tiền.

Chia việc nhà cho công bằng hơn. Người bán hàng đã làm một ca rồi.

Cho người làm nhiều được nghỉ thật. Không phải nghỉ để làm việc khác.

Ghi sổ chung để cả nhà thấy ai làm gì. Con số nói rõ hơn tranh luận.

Tìm hiểu bảo hiểm y tế và bảo hiểm xã hội tự nguyện. Đầu tư cho dài hạn.

Khám sức khoẻ định kỳ. Nghề đứng nhiều và làm sớm.

Bố trí chỗ an toàn cho trẻ nếu phải mang theo. Xa bếp và xa lòng đường.

Kết nối với người bán khác quanh mình. Trông hộ và giúp nhau lúc ốm.

Khi kể về nghề thì kể cả hai khâu. Người viết và người làm truyền thông.

Chụp ảnh và phỏng vấn cả người bán chứ không chỉ thợ lò. Ghi nhận đúng hơn.

Khi khen một quầy thì khen cả phần nhân. Đó là phần họ làm ra.

Việc đơn giản mà có ý nghĩa với người được khen. Không tốn gì.

Ghi nhận đúng không thay đổi thu nhập ngay. Nhưng nó đổi cách nghề được nhìn.

Và cách nghề được nhìn thì ảnh hưởng tới rất nhiều thứ khác. Về lâu dài.

Dùng thử vài công cụTất cả →

Mở ra dùng ngay, không cần đăng ký, không lưu gì của bạn.

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0918.832.283